Mặt trời vừa hé lên sau rặng tre, ánh nắng vàng rải xuống mặt sông lấp lánh. Bác tiều phu chăm chỉ bước đến bờ nước với chiếc rìu cũ gắn bó bao năm. Bác định chặt ít củi để mang ra chợ, vậy mà chẳng ngờ hôm nay lại là ngày thay đổi cả cuộc đời mình.
Bác đặt chiếc rìu bên bờ, cúi xuống rửa tay thì xoảng!—chiếc rìu trượt khỏi tay, rơi tõm xuống đáy sông sâu. Nước cuộn lên rồi lặng xuống, để lại bác tiều đứng sững người, mặt tái mét. Chiếc rìu ấy là kế sinh nhai duy nhất của bác! Bác ngồi thụp xuống, thở dài não nề.
Đúng lúc ấy, mặt nước bỗng chuyển màu bạc lấp lánh. Một vị thần hiền từ xuất hiện, râu tóc óng ánh như ánh trăng. Giọng người vang lên ấm áp:
— Tiều phu, vì sao con buồn đến thế?
Bác vội thưa, giọng nghẹn lại:
— Thưa thần, chiếc rìu của con rơi xuống sông mất rồi. Không có nó, con chẳng biết phải sống sao…
Vị thần gật đầu rồi lặn xuống nước. Một lát sau, người đưa lên một chiếc rìu bằng vàng, sáng chói đến mức bác tiều phải che mắt. Thần hỏi:
— Đây có phải rìu của con không?
Bác tiều lắc đầu ngay:
— Thưa không! Rìu của con cũ kỹ lắm, làm sao đẹp thế này được!
Thần mỉm cười rồi lại lặn xuống. Lần này, người mang lên một chiếc rìu bạc, sắc sáng dịu hơn.
— Còn chiếc này?
Bác tiều vẫn lắc đầu, không do dự:
— Dạ thưa thần, không phải của con.
Vị thần lại biến mất dưới mặt nước và cuối cùng đưa lên một chiếc rìu sắt cũ, mẻ một góc đúng như bác vẫn dùng. Bác tiều reo lên mừng rỡ:
— Đúng nó rồi! Đây mới chính là chiếc rìu của con!
Vị thần nhìn bác với ánh mắt trìu mến:
— Con thật thà và lương thiện. Ta tặng con cả ba chiếc rìu để thưởng cho tấm lòng ấy.
Bác tiều phu không tin nổi vào mắt mình. Bác cảm ơn thần không biết bao lần. Từ hôm đó, bác không chỉ có đủ rìu để làm việc mà còn sống trong niềm vui rằng sự trung thực luôn được đền đáp xứng đáng.
Và mỗi khi đi ngang qua bờ sông ấy, bác lại mỉm cười nhớ đến bài học quý giá mà vị thần đã dành cho mình.
Bác đặt chiếc rìu bên bờ, cúi xuống rửa tay thì xoảng!—chiếc rìu trượt khỏi tay, rơi tõm xuống đáy sông sâu. Nước cuộn lên rồi lặng xuống, để lại bác tiều đứng sững người, mặt tái mét. Chiếc rìu ấy là kế sinh nhai duy nhất của bác! Bác ngồi thụp xuống, thở dài não nề.
Đúng lúc ấy, mặt nước bỗng chuyển màu bạc lấp lánh. Một vị thần hiền từ xuất hiện, râu tóc óng ánh như ánh trăng. Giọng người vang lên ấm áp:
— Tiều phu, vì sao con buồn đến thế?
Bác vội thưa, giọng nghẹn lại:
— Thưa thần, chiếc rìu của con rơi xuống sông mất rồi. Không có nó, con chẳng biết phải sống sao…
Vị thần gật đầu rồi lặn xuống nước. Một lát sau, người đưa lên một chiếc rìu bằng vàng, sáng chói đến mức bác tiều phải che mắt. Thần hỏi:
— Đây có phải rìu của con không?
Bác tiều lắc đầu ngay:
— Thưa không! Rìu của con cũ kỹ lắm, làm sao đẹp thế này được!
Thần mỉm cười rồi lại lặn xuống. Lần này, người mang lên một chiếc rìu bạc, sắc sáng dịu hơn.
— Còn chiếc này?
Bác tiều vẫn lắc đầu, không do dự:
— Dạ thưa thần, không phải của con.
Vị thần lại biến mất dưới mặt nước và cuối cùng đưa lên một chiếc rìu sắt cũ, mẻ một góc đúng như bác vẫn dùng. Bác tiều reo lên mừng rỡ:
— Đúng nó rồi! Đây mới chính là chiếc rìu của con!
Vị thần nhìn bác với ánh mắt trìu mến:
— Con thật thà và lương thiện. Ta tặng con cả ba chiếc rìu để thưởng cho tấm lòng ấy.
Bác tiều phu không tin nổi vào mắt mình. Bác cảm ơn thần không biết bao lần. Từ hôm đó, bác không chỉ có đủ rìu để làm việc mà còn sống trong niềm vui rằng sự trung thực luôn được đền đáp xứng đáng.
Và mỗi khi đi ngang qua bờ sông ấy, bác lại mỉm cười nhớ đến bài học quý giá mà vị thần đã dành cho mình.
Xem thêm chủ đề cùng danh mục
- Bản Tình Ca Đa Sắc Của Tâm Hồn Việt
- Tại sao cần học Tiếng Việt ?
- Nội dung của bài thơ '' Bài ca trái đất '' Của Định Hải
- Ý nghĩa của câu ca dao: "Lời nói chẳng mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau."
- Ý nghĩa của câu ca dao "Học là học để mà hành, Học hành theo đúng mới thành người ngoan."
- Ý nghĩa của câu ca dao: "Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo"
- Ý nghĩa câu ca dao: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh"
- ✨ Ý nghĩa tên “Nguyễn Trương Gia Bảo” ✨
- tác phẩm vội vàng
- ý nghĩa tên hắc minh




