Tả bác bảo vệ trường tôi
Mỗi buổi sáng đến trường, người tôi gặp đầu tiên không phải thầy cô, mà là bác bảo vệ. Bác đứng trước cổng trường như một người gác cổng hiền lành của cả một thế giới tuổi thơ.
Bác bảo vệ đã lớn tuổi. Mái tóc bác lấm tấm bạc như những hạt sương đọng trên cành lá buổi sớm. Khuôn mặt bác sạm nắng vì bao ngày đứng ngoài sân trường, nhưng nụ cười thì lúc nào cũng hiền như ông nội tôi ở nhà. Đôi mắt bác sáng và ấm áp, mỗi lần nhìn chúng tôi đi học là lại ánh lên niềm vui.
Sáng nào bác cũng mở cổng từ rất sớm. Tiếng cổng sắt kêu “két” khe khẽ như đang thức dậy cùng ngôi trường. Tôi bước vào, bác thường nói:
“Đi học sớm vậy con!”
Chỉ một câu nói thôi, nhưng làm tôi thấy buổi sáng ở trường trở nên thân quen hơn.
Giờ ra chơi, bác chậm rãi đi quanh sân. Có lúc bác đứng dưới gốc cây phượng nhìn chúng tôi đá cầu, có lúc lại nhắc:
“Đừng chạy nhanh quá kẻo té đó!”
Giọng bác không nghiêm lắm, giống như một người ông đang lo cho đám cháu nghịch ngợm.
Tôi nghĩ bác đã đứng ở cổng trường này rất lâu rồi. Bác nhìn thấy những cây phượng lớn dần, thấy bao lớp học sinh vào rồi ra trường. Có lẽ trong ký ức của bác, sân trường luôn đầy tiếng cười của chúng tôi.
Chiều đến, khi học sinh ra về, bác vẫn đứng đó. Bóng bác kéo dài trên sân trường, lặng lẽ mà vững chãi như một cây cổ thụ.
Tôi rất quý bác bảo vệ. Bác không dạy tôi những bài học trong sách, nhưng bằng sự hiền hậu và tận tụy mỗi ngày, bác đã dạy tôi một điều giản dị: trong cuộc sống, có những con người thầm lặng nhưng đáng kính vô cùng.
Mỗi buổi sáng đến trường, người tôi gặp đầu tiên không phải thầy cô, mà là bác bảo vệ. Bác đứng trước cổng trường như một người gác cổng hiền lành của cả một thế giới tuổi thơ.
Bác bảo vệ đã lớn tuổi. Mái tóc bác lấm tấm bạc như những hạt sương đọng trên cành lá buổi sớm. Khuôn mặt bác sạm nắng vì bao ngày đứng ngoài sân trường, nhưng nụ cười thì lúc nào cũng hiền như ông nội tôi ở nhà. Đôi mắt bác sáng và ấm áp, mỗi lần nhìn chúng tôi đi học là lại ánh lên niềm vui.
Sáng nào bác cũng mở cổng từ rất sớm. Tiếng cổng sắt kêu “két” khe khẽ như đang thức dậy cùng ngôi trường. Tôi bước vào, bác thường nói:
“Đi học sớm vậy con!”
Chỉ một câu nói thôi, nhưng làm tôi thấy buổi sáng ở trường trở nên thân quen hơn.
Giờ ra chơi, bác chậm rãi đi quanh sân. Có lúc bác đứng dưới gốc cây phượng nhìn chúng tôi đá cầu, có lúc lại nhắc:
“Đừng chạy nhanh quá kẻo té đó!”
Giọng bác không nghiêm lắm, giống như một người ông đang lo cho đám cháu nghịch ngợm.
Tôi nghĩ bác đã đứng ở cổng trường này rất lâu rồi. Bác nhìn thấy những cây phượng lớn dần, thấy bao lớp học sinh vào rồi ra trường. Có lẽ trong ký ức của bác, sân trường luôn đầy tiếng cười của chúng tôi.
Chiều đến, khi học sinh ra về, bác vẫn đứng đó. Bóng bác kéo dài trên sân trường, lặng lẽ mà vững chãi như một cây cổ thụ.
Tôi rất quý bác bảo vệ. Bác không dạy tôi những bài học trong sách, nhưng bằng sự hiền hậu và tận tụy mỗi ngày, bác đã dạy tôi một điều giản dị: trong cuộc sống, có những con người thầm lặng nhưng đáng kính vô cùng.
Xem thêm chủ đề cùng danh mục
- Bản Tình Ca Đa Sắc Của Tâm Hồn Việt
- Tại sao cần học Tiếng Việt ?
- Nội dung của bài thơ '' Bài ca trái đất '' Của Định Hải
- Ý nghĩa của câu ca dao: "Lời nói chẳng mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau."
- Ý nghĩa của câu ca dao "Học là học để mà hành, Học hành theo đúng mới thành người ngoan."
- Ý nghĩa của câu ca dao: "Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo"
- Ý nghĩa câu ca dao: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh"
- ✨ Ý nghĩa tên “Nguyễn Trương Gia Bảo” ✨
- tác phẩm vội vàng
- ý nghĩa tên hắc minh