Thời nhà Minh (1368–1644)
Nhà Minh là một triều đại phong kiến lớn của Trung Quốc, tồn tại từ năm 1368 đến 1644. Đây là thời kỳ đánh dấu sự phục hồi của người Hán sau khi lật đổ ách cai trị của nhà Nguyên (người Mông Cổ).
Thành lập
Người sáng lập là Chu Nguyên Chương (Minh Thái Tổ).
- Ông xuất thân rất nghèo, từng làm nông dân và đi tu
- Sau đó tham gia khởi nghĩa chống nhà Nguyên
- Năm 1368, ông lên ngôi hoàng đế, lập ra nhà Minh

Đây là một trong số ít hoàng đế xuất thân thấp kém nhưng lên nắm quyền tối cao.
Thời kỳ phát triển
Nhà Minh đạt đỉnh cao dưới thời Vĩnh Lạc Đế:
- Dời đô về Bắc Kinh
- Xây dựng Tử Cấm Thành
- Cho mở rộng Vạn Lý Trường Thành
- Phát triển giao thương và thám hiểm biển
Đặc biệt, đô đốc Trịnh Hòa đã thực hiện các chuyến hải hành lớn:
- Đi qua Đông Nam Á, Ấn Độ Dương đến tận châu Phi
- Thể hiện sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc thời đó
Kinh tế – xã hội
- Nông nghiệp phát triển mạnh
- Thủ công nghiệp và thương mại mở rộng
- Xuất hiện nhiều thành phố lớn, buôn bán sôi động

Văn hóa:
- Văn học, nghệ thuật phát triển
- In ấn sách phổ biến hơn
Suy yếu và sụp đổ
Cuối thời Minh, triều đại suy yếu do:
- Tham nhũng trong triều đình
- Thuế nặng, đời sống nhân dân khó khăn
- Khởi nghĩa nông dân nổ ra
Năm 1644:
- Nghĩa quân của Lý Tự Thành chiếm Bắc Kinh
- Vị vua cuối cùng là Sùng Trinh Đế tự vẫn
Sau đó, người Mãn Châu tiến vào và lập ra nhà Thanh.
Ý nghĩa lịch sử
- Khôi phục sự cai trị của người Hán
- Đưa Trung Quốc trở thành cường quốc lớn thời đó
- Để lại nhiều công trình và di sản văn hóa nổi tiếng
Tóm tắt ngắn
- Thời gian: 1368–1644
- Người lập: Chu Nguyên Chương
- Đỉnh cao: thời Vĩnh Lạc
- Kết thúc: khởi nghĩa + ngoại xâm