Template errors

  • Template public:thread_view: [E_USER_WARNING] Filter array_values is unknown (src/XF/Template/Templater.php:1165)
  • Template public:thread_view: [E_USER_WARNING] Filter slice is unknown (src/XF/Template/Templater.php:1165)
  • Template public:thread_view: [E_USER_WARNING] Filter array_reverse is unknown (src/XF/Template/Templater.php:1165)

Câu lạc bộ Tin học dành cho học sinh Tiểu học

TED BUNDY LÀ AI P4

Trạng thái

♥ Lượt xem: 21
♥ Lượt phản hồi: 0

Huỳnh Trần Mỹ Linh 5-7

Dabi and Nakano , Obito are my wife and husband
Quản lý viên
Tham gia
01/11/2025
Bài viết
2,973
Điểm Like
6,350
Điểm Uy tín
183,984
Tuổi Tí
Tuổi Tí
Tuổi Tí
Tuổi Tỵ
Tuổi Mùi
Rồng Rực Rỡ
Heo Hiền Hậu

Hai chuỗi án mạng đầu tiên​

[sửa | sửa mã nguồn]

[sửa | sửa mã nguồn]
Không có sự thống nhất trong việc xác định xem đâu là thời điểm cũng như địa điểm Ted Bundy bắt đầu giết phụ nữ. Anh kể những câu chuyện khác nhau cho những đối tượng khác nhau và từ chối tiết lộ chi tiết những tội ác đầu tiên của mình ngay cả khi đã thừa nhận về hàng chục vụ giết người qua các bức ảnh chi tiết, trước ngày bị hành hình.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005400-64"><span>[</span>64<span>]</span></a> Với Nelson, anh nói rằng mình cố gắng thực hiện vụ bắt cóc đầu tiên vào năm 1969 ở Ocean City, New Jersey nhưng không giết bất kỳ ai cho tới khoảng năm 1971 ở Seattle.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994282–84-65"><span>[</span>65<span>]</span></a> Nhưng lại kể với nhà tâm lý học Art Norman là đã giết hai phụ nữ tại thành phố Atlantic vào năm 1969, giữa chuyến thăm gia đình ở Philadelphia.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-DailyNews-66"><span>[</span>66<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTESullivan200957-67"><span>[</span>67<span>]</span></a>

Bundy ám chỉ nhưng lại không chịu mô tả chi tiết với thanh tra Robert D. Keppel về một vụ hạ sát mà anh đã thực hiện vào năm 1972 ở Seattle,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005387-68"><span>[</span>68<span>]</span></a> và một vụ khác vào năm 1973, liên quan tới một người xin đi nhờ xe gần vùng Tumwater.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005396-69"><span>[</span>69<span>]</span></a> Cả Rule và Keppel đều tin Bundy có thể đã gây án khi mới chỉ là một thiếu niên.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2000526-70"><span>[</span>70<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005399–400-71"><span>[</span>71<span>]</span></a>Dù liên tục phủ nhận, người ta có bằng chứng xác đáng cho thấy Bundy đã bắt cóc và giết chết cô bé 8 tuổi Ann Marie Burr ở Tacoma vào năm 1961 khi anh 14 tuổi.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005387-68"><span>[</span>68<span>]</span></a> Các nạn nhân của Bundy được ghi nhận rõ ràng sớm nhất vào năm 1974 khi anh ta 27 tuổi. Lúc này, trong thời đại mà kỹ thuật lập hồ sơ DNA chưa tồn tại, bằng cách tự tìm tòi, Ted Bundy thành thục các kỹ năng cần thiết để chỉ bỏ lại hiện trường lượng bằng chứng pháp y ít nhất có thể.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth198987-72"><span>[</span>72<span>]</span></a>

Nửa đêm ngày 4 tháng 1 năm 1974 (khoảng thời gian Bundy chấm dứt mối quan hệ với Brooks), anh bước vào căn phòng dưới tầng hầm của cô gái 18 tuổi Karen Sparks<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005389-73"><span>[</span>73<span>]</span></a> (có tên Joni Lenz,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200957-74"><span>[</span>74<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199927-75"><span>[</span>75<span>]</span></a> Mary Adams,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth198327-76"><span>[</span>76<span>]</span></a> hoặc Terri Caldwell<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTESullivan200914-77"><span>[</span>77<span>]</span></a> theo nhiều nguồn khác nhau), một sinh viên kiêm vũ công tại UW. Sau khi đánh Sparks bất tỉnh bằng một cái que kim loại lấy từ khung giường, anh dùng chính cái que này<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEForeman199216-61"><span>[</span>61<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200956–57-78"><span>[</span>78<span>]</span></a> hoặc có thể là một chiếc mỏ vịt âm đạo bằng kim loại<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199927-75"><span>[</span>75<span>]</span></a> để tấn công tình dục Sparks, gây thương tích nội trầm trọng cho cô. Sparks may mắn sống sót và bất tỉnh 10 ngày<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTESullivan200914-77"><span>[</span>77<span>]</span></a> nhưng đi kèm với đó là những vết thương theo cô suốt đời về cả thể chất lẫn tinh thần.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199928-79"><span>[</span>79<span>]</span></a> Rạng sáng ngày 1 tháng 2 cùng năm, Bundy đột nhập vào phòng Lynda Ann Healy, cũng là một sinh viên UW, làm nhiệm vụ phát các bản tin thời tiết của đài phát thanh cho dân trượt tuyết. Anh đánh bất tỉnh Healy, mặc cho cô một chiếc quần jean xanh đi kèm áo blouse trắng và đôi giày ống rồi mang cô đi.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200960–62-80"><span>[</span>80<span>]</span></a>

Nửa đầu năm 1974, cứ mỗi tháng lại có khoảng một nữ sinh đại học mất tích. Ngày 12 tháng 3 năm 1974, Donna Gail Manson, một sinh viên 19 tuổi của trường Cao đẳng bang Evergreen tại Olympia, khoảng 60 dặm (95 km) về phía tây nam Seattle, rời ký túc xá để tham dự một buổi hòa nhạc jazz trong khuôn viên trường nhưng rồi không bao giờ xuất hiện nữa. Buổi tối ngày 17 tháng 3 năm 1974, Susan Elaine Rancourt mất tích khi đang trên đường về phòng ký túc xá sau buổi gặp mặt cố vấn tại trường Cao đẳng tiểu bang Central Washington ở Ellensburg, khoảng 110 dặm (175 km) về phía đông-đông nam Seattle.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200971-81"><span>[</span>81<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Spokesman-Review-82"><span>[</span>82<span>]</span></a> Tiếp đó, hai nữ sinh ở Central Washington đã tới trình báo về hai cuộc gặp gỡ, một vào đêm Rancourts biến mất và một vào ba đêm trước đó, đều là với một người đàn ông phải đeo đai cố định ở cánh tay, nhờ họ giúp đem một đống sách lên chiếc xe Volkswagen Beetle màu nâu hoặc nâu vàng của anh ta.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200542–46-83"><span>[</span>83<span>]</span></a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199931–33-84"><span>[</span>84<span>]</span></a>Ngày 6 tháng 5 năm 1974, Roberta Kathleen Parks rời ký túc xá trường Đại học tiểu bang OregonCorvallis, 85 dặm (135 km) về phía nam Portland, để uống cà phê với bạn bè tại Memorial Union, và không bao giờ tới nơi.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200975–76-85"><span>[</span>85<span>]</span></a>

Georgann Hawkins
Những vụ việc kể trên bắt đầu dấy lên mối lo ngại cho các thanh tra cảnh sát ở quận King và Seattle. Họ không thể tìm được bất kỳ bằng chứng hữu ích nào và những phụ nữ mất tích thì có rất ít điểm chung, ngoại trừ việc đều là những nữ sinh đại học da trắng, trẻ trung, trông hấp dẫn với mái tóc rẽ ngôi.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200973–74-86"><span>[</span>86<span>]</span></a> Ngày 1 tháng 6 năm 1974, Brenda Carol Ball (22 tuổi) mất tích sau khi rời Flame Tavern ở Burien, gần Sân bay quốc tế Seattle-Tacoma. Cô được nhìn thấy lần cuối trong bãi đậu xe khi đang nói chuyện với một người đàn ông tóc nâu với cánh tay đeo đai cố định.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200977-87"><span>[</span>87<span>]</span></a>Rạng sáng ngày 11 tháng 6, Georgann Hawkins của UW đã biến mất khi đang đi xuống một con hẻm sáng đèn giữa ký túc xá của bạn trai cô và nhà nữ sinh.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199937-88"><span>[</span>88<span>]</span></a> Sáng hôm sau, ba thanh tra điều tra án mạng cùng lực lượng pháp y mò mẫm, lùng sục khắp con hẻm mà không tìm được gì.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200982-89"><span>[</span>89<span>]</span></a> Sau khi giới chức công bố rộng rãi vụ mất tích của Hawkins, các nhân chứng đến trình báo về sự xuất hiện của một người đàn ông ngay đêm Hawkins mất tích, lảng vảng ở một con hẻm phía sau ký túc gần đó. Người này vật lộn mang chiếc cặp tài liệu khi phải chống nạng với một chân bó bột.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199938-90"><span>[</span>90<span>]</span></a> Một phụ nữ cũng kể lại rằng gã đàn ông này đã nhờ cô đưa chiếc cặp vào xe cho anh, và đó là một chiếc Volkswagen Beetle màu nâu sáng.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200075-91"><span>[</span>91<span>]</span></a> Sau này, Bundy thú nhận với Keppel rằng anh đã dụ Hawkins đến xe của mình trước khi đánh cô bất tỉnh bằng một chiếc xà beng mà anh giấu cạnh chiếc xe. Tiếp đó, anh còng tay Hawkins và chở cô tới Issaquah, giết chết cô gái bằng cách bóp cổ rồi dành cả đêm bên cái xác.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005367–78-92"><span>[</span>92<span>]</span></a> Trước khi mất mạng, Hawkins tỉnh dậy và bắt đầu trò chuyện với Ted Bundy. Trong dòng hồi tưởng, Bundy kể rằng Hawkins đã nói với anh về bài kiểm tra tiếng Tây Ban Nha ngày mai của mình và Hawkins "nghĩ là tôi bắt cô ta để dạy kèm tiếng Tây Ban Nha cho bài kiểm tra chắc", anh còn nói thêm "không có gì vui lắm, nhưng những điều mà con người ta nói trong những trường hợp như vậy thật kỳ quặc".<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-93"><span>[</span>93<span>]</span></a>Bundy thừa nhận đã quay lại thăm xác Hawkins tới ba lần<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999336-94"><span>[</span>94<span>]</span></a> và cũng quay lại con hẻm gần UW ngay vào buổi sáng sau vụ giết người. Ở đó, giữa cuộc khám nghiệm hiện trường, Bundy thu nhặt bông tai và một chiếc giày của Hawkins, vứt chúng ở bãi đậu xe liền kề rồi tháo chạy mà không bị ai chứng kiến.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200522-95"><span>[</span>95<span>]</span></a>

Trong khoảng thời gian này, Bundy đang làm việc tại Olympia với tư cách là trợ lý giám đốc của Ủy ban tư vấn phòng chống tội phạm Seattle (nơi anh đã viết một cuốn sách nhỏ dành cho phụ nữ về phòng chống hiếp dâm).<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-nyt_1989-96"><span>[</span>96<span>]</span></a> Sau đó, Bundy chuyển tới Bộ dịch vụ khẩn cấp (DES), một cơ quan nhà nước cấp tiểu bang liên quan đến việc tìm kiếm những người phụ nữ mất tích. Tại DES, anh gặp và hẹn hò với Carole Ann Boone, một bà mẹ hai con đã ly hôn hai lần, người mà sáu năm sau đóng vai trò quan trọng trong những năm tháng cuối đời của Bundy.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Michaud-trutv-97"><span>[</span>97<span>]</span></a>

A light tan rusty Volkswagen is positioned for display behind a chain made of handcuffsChiếc Volkswagen Beetle 1968 của Ted Bundy, là nơi anh thực hiện nhiều tội ác. Phương tiện được trưng bày tại Bảo tàng quốc gia về tội phạm và trừng phạt hiện đã không còn<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Kennicott-wapo-98"><span>[</span>98<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-CrimeMuseum-car-99"><span>[</span>99<span>]</span></a>
Thông tin về sáu vụ mất tích cũng như vụ hành hung dã man Karen Sparks xuất hiện nổi bật trên báo đài khắp hai bang Washington và Oregon.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200081-100"><span>[</span>100<span>]</span></a> Nỗi sợ hãi lan ra toàn cộng đồng, phụ nữ trở nên ngần ngại khi xin đi nhờ xe người lạ hơn.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200076-101"><span>[</span>101<span>]</span></a> Áp lực đè nặng lên các cơ quan thực thi pháp luật<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200077-102"><span>[</span>102<span>]</span></a> nhưng họ thì đang gặp trở ngại do thu thập được quá ít bằng chứng vật chất. Cảnh sát cũng không thể cung cấp lượng thông tin ít ỏi mà mình có cho báo giới vì sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới quá trình điều tra.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989vi-103"><span>[</span>103<span>]</span></a> Có thêm những điểm tương đồng giữa các nạn nhân được ghi nhận, bao gồm: họ thường mất tích vào ban đêm ở gần các công trình đang xây dựng, trong vòng một tuần sau kỳ thi giữa hoặc cuối kỳ, tất cả đều mặc quần slack hoặc quần jean xanh, và ở hầu hết hiện trường, đều có sự xuất hiện của một người đàn ông với cánh tay bó bột hoặc phải đeo đai cố định, lái một chiếc Volkswagen Beetle màu nâu, có thể là nâu vàng.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200990–91-104"><span>[</span>104<span>]</span></a>

Tại Tây Bắc Thái Bình Dương, đỉnh điểm của các vụ án mạng là vào ngày 14 tháng 7 năm 1974, khi hai cô gái bị bắt cóc giữa ban ngày tại một bãi biển đông đúc ở Công viên tiểu bang hồ Sammamish, Issaquah, vùng ngoại ô cách 20 dặm (30 km) về phía đông Seattle.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-bbapdent74-105"><span>[</span>105<span>]</span></a> Năm người phụ nữ đã mô tả về một gã đàn ông trẻ tuổi, khá hấp dẫn, mặc một bộ quần áo tennis màu trắng với cánh tay trái đeo đai cố định, có chất giọng nhỏ nhẹ, khả năng là người Canada hoặc Anh. Anh tự giới thiệu mình là "Ted", và nhờ những cô gái dỡ một chiếc thuyền buồm từ chiếc xe Volkswagen Beetle màu nâu vàng (hoặc màu đồng) của mình. Trong năm người, chỉ có một người đi cùng Bundy, khi không thấy chiếc thuyền buồm nào cả, cô lập tức bỏ chạy. Ba nhân chứng còn bổ sung, đã nhìn thấy Bundy tiếp cận Janice Anna Ott (23 tuổi) hiện đang là nhân viên phụ trách án tập sự tại Tòa án vị thành niên quận King, cũng bằng câu chuyện về chiếc thuyền buồm, và thấy cô rời bãi biển cùng với Bundy.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel20053–6-106"><span>[</span>106<span>]</span></a> Khoảng bốn giờ sau, Denise Marie Naslund, một cô gái 19 tuổi, đang theo học lập trình, rời buổi dã ngoại để đi vệ sinh và không bao giờ trở lại.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200999–101-107"><span>[</span>107<span>]</span></a> Bundy nói với cả Stephen Michaud và William Hagmaier rằng Ott vẫn còn sống khi anh trở về cùng Naslund và anh đã bắt một người chứng kiến mình hạ sát người còn lại,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEForeman199245-108"><span>[</span>108<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989139–42-109"><span>[</span>109<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEGeberth2006800-110"><span>[</span>110<span>]</span></a> nhưng sau đó lại phủ nhận điều kể trên trong một cuộc phỏng vấn với Lewis trước ngày hành quyết.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994294–295-111"><span>[</span>111<span>]</span></a>

Cảnh sát quận King, khi xác định được nhân dạng của kẻ thủ ác cũng như chiếc xe của anh ta, đã cho dán cáo thị khắp khu vực Seattle. Một bản phác thảo tổng hợp cũng được xuất bản trên các tờ báo trong khu vực và phát trên các đài truyền hình địa phương. Elizabeth Kloepfer, Ann Rule, một nhân viên của DES và một giáo sư tâm lý học ở UW đều nhận ra hồ sơ nhân dạng, bản phác thảo và cả chiếc xe. Họ lập tức báo ngay cho nhà chức trách rằng Ted Bundy có thể là một nghi phạm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200561–62-112"><span>[</span>112<span>]</span></a> Thế nhưng những cảnh sát phải xử lý tới hơn 200 đơn chỉ điểm mỗi ngày<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200540-113"><span>[</span>113<span>]</span></a> thì lại không tin một sinh viên luật sạch sẽ, không có tiền án lại có thể là hung thủ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2000103–05-114"><span>[</span>114<span>]</span></a>

Ngày 6 tháng 9 năm 1974, hai thợ săn gà rừng tình cờ vấp phải những mảnh hài cốt của Ott và Naslund cạnh một con đường phụ ở Issaquah, khoảng 2 dặm (3 km) về phía đông Công viên tiểu bang hồ Sammamish.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-bbapdent74-105"><span>[</span>105<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel20058–15-115"><span>[</span>115<span>]</span></a> Ở địa điểm này, người ta cũng tìm được một xương đùi phụ và một số đốt sống mà sau này Bundy xác nhận là của Georgann Hawkins.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200518-116"><span>[</span>116<span>]</span></a> Sáu tháng sau, các sinh viên lâm nghiệp từ Đại học cộng đồng Green River đã phát hiện ra hộp sọ và xương hàm của Healy, Rancourt, Parks và Ball trên núi Taylor, nơi Bundy thường xuyên đi bộ đường dài, ngay phía đông Issaquah.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200525–30-117"><span>[</span>117<span>]</span></a> Hài cốt của Manson thì không bao giờ tìm được.
 

Trạng thái

♥ Lượt xem: 21
♥ Lượt phản hồi: 0

Back
Trên Bottom