Template errors

  • Template public:thread_view: [E_USER_WARNING] Filter array_values is unknown (src/XF/Template/Templater.php:1165)
  • Template public:thread_view: [E_USER_WARNING] Filter slice is unknown (src/XF/Template/Templater.php:1165)
  • Template public:thread_view: [E_USER_WARNING] Filter array_reverse is unknown (src/XF/Template/Templater.php:1165)

Câu lạc bộ Tin học dành cho học sinh Tiểu học

TED BUNDY LÀ AI P 11

Trạng thái

♥ Lượt xem: 26
♥ Lượt phản hồi: 0

Huỳnh Trần Mỹ Linh 5-7

Dabi and Nakano , Obito are my wife and husband
Quản lý viên
Tham gia
01/11/2025
Bài viết
2,973
Điểm Like
6,350
Điểm Uy tín
183,984
Tuổi Tí
Tuổi Tí
Tuổi Tí
Tuổi Tỵ
Tuổi Mùi
Rồng Rực Rỡ
Heo Hiền Hậu

Modus operandi

[sửa | sửa mã nguồn]
Ted Bundy là một tên tội phạm có tổ chức và tính toán khác thường, anh đã sử dụng vốn kiến thức sâu rộng của mình về các phương thức hành pháp để tránh bị nhận dạng và bắt giữ trong nhiều năm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEVon_Drehle1995283–285-296"><span>[</span>294<span>]</span></a> Hiện trường các vụ án của Bundy phân bố rộng khắp các địa bàn. Trước khi các điều tra viên ở những khu vực khác nhau, có thông tin chắc chắn rằng họ đều đang săn lùng cùng một tên tội phạm thì Bundy đã sát hại ít nhất 20 người.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEVon_Drehle1995285-297"><span>[</span>295<span>]</span></a> Phương pháp hạ sát mà Bundy sử dụng là sát thương bằng vũ khí cùn hoặc bóp cổ, hai cách tương đối ít gây ra tiếng động và có thể thực hiện bằng các vật dụng gia đình thông thường.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200530-298"><span>[</span>296<span>]</span></a> Bundy cố tình không sử dụng súng vì chúng gây tiếng ồn và để lại bằng chứng đạn đạo.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989111-299"><span>[</span>297<span>]</span></a> Anh là một "nhà nghiên cứu tỉ mỉ", thăm dò môi trường xung quanh kĩ càng đến từng chi tiết nhỏ, tìm kiếm các địa điểm an toàn để giam cầm cũng như vứt xác nạn nhân.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994257-300"><span>[</span>298<span>]</span></a>Bundy rất giỏi trong việc hạn chế để lại chứng cứ vật chất.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth198987-72"><span>[</span>72<span>]</span></a> Các dấu vân tay và những bằng chứng không thể chối cãi chưa bao giờ được tìm thấy tại hiện trường vụ án, Bundy cũng luôn nhắc lại về điều này trong những năm tháng cố duy trì sự trong sạch cho bản thân.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199916-301"><span>[</span>299<span>]</span></a>

Bundy is seen from the side. He is wearing a tweed jacket and has his hand positioned near his chin.Bundy trong phòng xử án ở Miami năm 1979
Trở ngại tiếp theo đối với các nhà hành pháp là vấn đề nhân dạng chung của Bundy, về cơ bản là không có các đặc trưng ngoại hình,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel200580-302"><span>[</span>300<span>]</span></a> cùng với khả năng thay đổi diện mạo như một con tắc kè hoacủa anh ta.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999159-303"><span>[</span>301<span>]</span></a> Ngay từ đầu, cảnh sát đã phàn nàn về sự vô ích khi cho các nhân chứng xem ảnh của Bundy, anh trông khác nhau trong hầu hết mọi bức ảnh từng chụp.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989vii-304"><span>[</span>302<span>]</span></a> Theo lời Stewart Hanson, Jr., thẩm phán trong phiên tòa xét xử vụ DaRonch, "Mỗi biểu hiện khác nhau lại thay đổi diện mạo của anh ta đến mức có những khoảnh khắc mà bạn không chắc mình đang nhìn cùng một người. Bundy đúng là một kẻ luôn luôn biến đổi."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999176-305"><span>[</span>303<span>]</span></a> Bundy nhận thức rõ về khả năng bất thường này của mình và luôn biết cách khai thác, anh chỉnh sửa khéo léo bộ râu hoặc kiểu tóc để cải biến đáng kể ngoại hình của mình khi cần thiết.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199973-306"><span>[</span>304<span>]</span></a> Bundy che giấu một dấu hiệu đặc trưng của bản thân là nốt ruồi sẫm màu trên cổ bằng áo sơ mi và áo len cổ lọ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009241-307"><span>[</span>305<span>]</span></a> Ngay cả chiếc Volkswagen Beetle của anh cũng rất khó định dạng cụ thể, màu sắc của chiếc xe được các nhân chứng miêu tả rất đa dạng như kim loại hoặc phi kim loại, nâu vàng hoặc đồng, nâu nhạt hoặc nâu sẫm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999172-308"><span>[</span>306<span>]</span></a>

Theo các chuyên gia FBI, phương thức gây án (modus operandi) của Bundy đã phát triển về tính tổ chức và tinh vi theo thời gian, như một điển hình của những kẻ giết người hàng loạt.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-timeline-43"><span>[</span>43<span>]</span></a> Ban đầu, Bundy thực hiện một cuộc đột nhập bằng vũ lực vào đêm khuya, sau đó anh dùng vũ khí cùn tấn công nạn nhân khi họ đang ngủ. Bundy cố đánh Sparks tới chết trong khi lại chỉ bắt cóc Healy.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule200914–16-309"><span>[</span>307<span>]</span></a> Khi phương pháp gây án ngày một được nâng cấp, Bundy cũng chỉn chu hơn trong việc lựa chọn con mồi và hiện trường gây án. Anh sử dụng đủ chiêu trò khác nhau để dụ nạn nhân lại gần chiếc xe hơi của mình, nơi anh đã đặt sẵn vũ khí, thường là một chiếc xà beng. Trong nhiều trường hợp, Bundy bó bột ở chân hoặc đeo một cái đai cố định ở tay, đôi khi còn tập tễnh chống nạng, rồi nhờ đối tượng giúp anh mang một món đồ nào đó lên xe. Bundy được đánh giá là một người đẹp trai và lôi cuốn, những đặc điểm mà anh đã khai thác để lấy lòng tin của nạn nhân cũng như những người xung quanh trong cuộc sống hàng ngày.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel20053–6-106"><span>[</span>106<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199912-310"><span>[</span>308<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Time25crimes-311"><span>[</span>309<span>]</span></a> "Ted thu hút phụ nữ", Michaud viết, "theo cái cách mà một bông hoa lụa vô tri đánh lừa một con ong mật."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199914-312"><span>[</span>310<span>]</span></a> Trong những tình huống mà vẻ ngoài và sự quyến rũ của Bundy không phát huy tác dụng, anh viện tới phương án sử dụng uy quyền khi tự nhận mình là cảnh sát hoặc lính cứu hỏa. Một khi dụ được mục tiêu lại gần hoặc vào trong chiếc xe, Bundy lập tức chế ngự, đánh gục, và khống chế họ bằng còng tay. Anh chở nạn nhân tới một địa điểm phụ được chọn trước, thường ở một khoảng cách xa đáng kể, và xiết cổ họ bằng dây trong khi thực hiện hành vi cưỡng hiếp.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199912–13-313"><span>[</span>311<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-timeline-43"><span>[</span>43<span>]</span></a>

Tại các hiện trường thứ cấp, Bundy sẽ cởi bỏ và đốt hết quần áo của nạn nhân<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989196-314"><span>[</span>312<span>]</span></a> hoặc như trong ít nhất một trường hợp (vụ Cunningham), anh vứt chúng vào thùng thu gom của Goodwill Industries.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2010Kindle_location_7481-315"><span>[</span>313<span>]</span></a> Bundy xem việc lột sạch quần áo là một kiểu nghi thức, nhưng trên thực tế cũng là cách để giảm thiểu những dấu vết có thể dính líu tới anh ta tại hiện trường vụ án.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989196-314"><span>[</span>312<span>]</span></a> (Trớ trêu thay, một sợi vải lỗi gia công từ chính bộ quần áo của Bundy lại liên kết với bằng chứng buộc tội quan trọng trong vụ Kimberly Leach.)<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009279-316"><span>[</span>314<span>]</span></a> Anh thường xuyên quay lại hiện trường thứ cấp để thực hiện những hành vi bệnh hoạn,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999334-317"><span>[</span>315<span>]</span></a> và chải chuốt hoặc hóa trang cho các tử thi.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_B...TEKeppel2010Kindle_location_7583–91,_7655-318"><span>[</span>316<span>]</span></a> Một số nạn nhân được tìm thấy trong những bộ trang phục mà họ chưa bao giờ mặc hoặc sở hữu những màu sơn móng tay mà gia đình họ chưa từng thấy.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Mystique-319"><span>[</span>317<span>]</span></a> Bundy chụp ảnh polaroid nhiều nạn nhân của mình. "Khi bạn chăm chỉ làm một điều gì đó đúng đắn," anh nói với Hagmaier, "bạn sẽ không muốn quên nó đâu."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999334–35-134"><span>[</span>134<span>]</span></a> Bundy chia sẻ với cả Keppel và Michaud rằng việc uống thật nhiều rượu cũng là "một phần không thể thiếu", anh cần phải "cực kỳ say" khi đi săn<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005379-320"><span>[</span>318<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2010Kindle_location_7046-321"><span>[</span>319<span>]</span></a> để "giảm bớt đáng kể" sự kiềm chế của bản thân, cũng như làm "dịu đi" phần "nhân cách thống trị" mà Bundy sợ rằng có thể ngăn cản phần "thực thể" sâu thẳm trong những hành động mà anh đang bị thôi thúc phải làm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth198976–77-322"><span>[</span>320<span>]</span></a> Đến cuối cuộc chơi của mình ở Florida, có lẽ do phải chịu áp lực khi cứ mãi tìm cách trốn chạy, Bundy chọn cách thoái lui khi tấn công bừa bãi các nữ sinh đang ngủ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199912–13-313"><span>[</span>311<span>]</span></a>

Tất cả các nạn nhân đã được định danh của Bundy đều là phụ nữ da trắng, hầu hết thuộc tầng lớp trung lưu, có độ tuổi từ 15 đến 25 và đang là sinh viên đại học. Anh dường như chưa bao giờ tiếp cận bất cứ mục tiêu nào mà mình có thể đã gặp trước đây.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEVon_Drehle1995283–285-296"><span>[</span>294<span>]</span></a> (Trong cuộc đối thoại cuối cùng trước khi lên ghế điện, Bundy từng nói với Kloepfer là anh đã cố tình tránh xa cô khi "anh cảm thấy sức mạnh của căn bệnh quái ác đang hình thành trong bản thân.")<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKendall1981182-323"><span>[</span>321<span>]</span></a> Rule lưu ý rằng hầu hết các nạn nhân đã xác định đều có mái tóc thẳng, rẽ ngôi ở giữa, giống như Stephanie Brooks, người phụ nữ từng chia tay Bundy và cũng là người bị anh từ chối sau này. Rule suy đoán chính sự thù hận của Bundy dành cho người bạn gái đầu tiên đã kích hoạt cơn thịnh nộ kéo dài của anh ta và khiến anh nhắm vào những phụ nữ có ngoại hình giống với cô này.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2000431–32-324"><span>[</span>322<span>]</span></a> Đích thân Bundy bác bỏ giả thuyết trên: "Họ... phải vừa vặn với tiêu chí chung bao gồm trẻ trung và hấp dẫn", anh nói với Hugh Aynesworth. "Quá nhiều người có niềm tin nhảm nhí về việc các nạn nhân chẳng khác gì nhau... nhưng hầu hết mọi thứ đều có điểm khác biệt... về mặt ngoại hình, họ đều khác nhau chứ."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989156-325"><span>[</span>323<span>]</span></a> Bundy thừa nhận rằng tuổi trẻ và sắc đẹp là "tiêu chí tuyệt đối không thể thiếu" trong việc lựa chọn mục tiêu của anh ta.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth198985-326"><span>[</span>324<span>]</span></a>

Sau khi Bundy bị hành quyết, Ann Rule đã rất ngạc nhiên và bối rối khi nghe tin về việc rất nhiều "phụ nữ trẻ, nhạy cảm, thông minh, tốt bụng" đã viết thư hoặc gọi điện nói rằng họ vô cùng suy sụp trước cái chết của Bundy. Nhiều người đã trao đổi thư từ với anh ta, và "ai cũng tin rằng mình là bóng hồng duy nhất của anh". Thậm chí, có người còn cho biết họ bị suy nhược thần kinh sau khi Bundy chết. "Ngay cả chết rồi, Ted vẫn làm hại phụ nữ," Rule viết. "Để trở lại bình thường, họ phải nhận ra rằng mình đã bị lừa bởi kẻ lừa đảo bậc thầy. Họ đang đau buồn cho một hình bóng đàn ông chưa từng tồn tại."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009612–13-327"><span>[</span>325<span>]</span></a>

[sửa | sửa mã nguồn]
Ảnh cảnh sát của Ted Bundy sau khi bị kết tội cho các vụ án tại Chi Omega, tháng 8 năm 1979
Bundy đã trải qua nhiều cuộc kiểm tra tâm thần, đi kèm với đó là các kết luận rất đa dạng của giới chuyên gia. Dorothy Otnow Lewis là giáo sư tâm thần học của Đại học Dược New York, và cũng là một nhân vật có uy tín trong lĩnh vực nghiên cứu hành vi bạo lực, ban đầu đưa ra chẩn đoán về chứng rối loạn lưỡng cực<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994152-328"><span>[</span>326<span>]</span></a> nhưng sau đó đã hơn một lần phải thay đổi ấn tượng của mình.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009xiv-9"><span>[</span>9<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999331-329"><span>[</span>327<span>]</span></a> Cô cũng đề xuất tới khả năng Bundy mắc bệnh rối loạn đa nhân cách, dựa trên những hành vi được mô tả trong các cuộc phỏng vấn và lời khai trước tòa: một người bà dì của mẹ Bundy đã chứng kiến một tình huống mà Bundy "dường như biến thành người khác, không thể nhận ra được... bà ấy đột nhiên, không thể giải thích tại sao lại thấy sợ đứa cháu cưng của mình khi hai người đứng chờ tại một nhà ga xe lửa tối mịt. Anh ta đã trở thành một người xa lạ."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994154-27"><span>[</span>27<span>]</span></a> Lewis cũng thuật lại trải nghiệm tương tự của một nhân viên nhà tù ở Tallahassee: "Ông ấy nói, 'anh ta có biểu hiện khác lạ.' Bundy biến hình, thay đổi cả thể xác lẫn khuôn mặt, và ông ta cảm thấy có một mùi hôi phát ra từ gã. Ông tiếp lời, 'Gần như thay đổi hoàn toàn tính cách luôn vậy... ngày hôm đó, tôi bắt đầu thấy sợ anh ta.' "<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994231–232-330"><span>[</span>328<span>]</span></a>

Trong khi các chuyên gia cảm thấy rất khó chẩn đoán chính xác bệnh lý của Bundy, thì phần lớn bằng chứng lại chỉ ra anh bị bệnh rối loạn lưỡng cực hoặc các dạng rối loạn tâm thần khác,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Mack1999-331"><span>[</span>329<span>]</span></a> và có xu hướng rối loạn nhân cách chống xã hội(ASPD, viết tắt cụm từ antisocial personality disorder).<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth199913-332"><span>[</span>330<span>]</span></a> Bundy thể hiện nhiều đặc điểm tính cách thường thấy ở các bệnh nhân ASPD (cũng thường được gọi là "phản xã hội" hoặc "thái nhân cách"<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-ASPD_diagnosis-333"><span>[</span>331<span>]</span></a>), chẳng hạn như toát ra sức hút và sự quyến rũ nhưng thực chất gần như không có chút nhân cách thật hay cái nhìn sâu sắc nào đằng sau vỏ bọc bề ngoài;<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Long-334"><span>[</span>332<span>]</span></a> có thể nhận thức đúng sai, nhưng chỉ có tác động tối thiểu lên hành vi;<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-LilienfeldArkowitz2007-11-28-335"><span>[</span>333<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-336"><span>[</span>334<span>]</span></a> và không có cảm giác tội lỗi hay ân hận.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Long-334"><span>[</span>332<span>]</span></a>"Cảm thấy tội lỗi chẳng giải quyết được gì cả, thật sự đấy.", Bundy nói vào năm 1981. "Nó chỉ làm bạn đau lòng... Tôi đoán mình đang ở một vị trí đáng ghen tị khi không phải đối mặt với cảm giác tội lỗi."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989281-337"><span>[</span>335<span>]</span></a> Cũng có những biểu hiện cho thấy Bundy mắc chứng ái kỷ, óc phán đoán kém, và có hành vi thao túng. "Phản xã hội", công tố viên Geogre Dekle viết, "là những kẻ thao túng tự cao tự đại, nghĩ rằng mình có thể lừa bịp bất cứ ai."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEDekle2011131-338"><span>[</span>336<span>]</span></a> Một bác sĩ tâm thần thì thừa nhận "Có khi anh ta còn thao túng cả tôi."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEVon_Drehle1995288-339"><span>[</span>337<span>]</span></a> Cuối cùng, Lewis đồng ý với số đông: "Tôi luôn hứa với các sinh viên tốt nghiệp của mình rằng, nếu họ có thể tìm thấy một kẻ thái nhân cách ngoài đời, tôi sẽ mời họ bữa tối", cô nói với Nelson. "Tôi chưa bao giờ nghĩ họ tồn tại... nhưng dường như Ted chính là kiểu người đó, một kẻ thái nhân cách thật sự, không hề biết hối hận hay đồng cảm với ai."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994316-340"><span>[</span>338<span>]</span></a> Rối loạn nhân cách ái kỷcũng được đề xuất như một chẩn đoán thay thế ít nhất một lần, trong các phân tích y khoa hồi cứu tiếp theo.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-341"><span>[</span>339<span>]</span></a>

Sâu thẳm trong lòng, tôi là một người bình thường. Tôi có những người bạn tốt, một cuộc đời bình thường, chỉ trừ một phần dù rất nhỏ nhưng lại rất mạnh mẽ, nguy hiểm mà tôi luôn gìn giữ làm bí mật của riêng mình. Người ta đáng lẽ phải hiểu rằng tôi không phải là kẻ tàn bạo, đồi bại hay một dạng quái vật mang hình người.
– Ted Bundy nói với James Dobson trước ngày tử hình.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-342"><span>[</span>340<span>]</span></a>
Vào buổi chiều trước khi bị hành quyết, Bundy có cuộc trò chuyện với James Dobson, một nhà tâm lý học kiêm người sáng lập tổ chức truyền đạo cơ đốc Focus on the Family.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-BundyDobsonInterview-343"><span>[</span>341<span>]</span></a> Bundy tận dụng cơ hội này để đưa ra những khẳng định mới về vấn đề bạo lực trên các phương tiện truyền thông và cả về "gốc rễ" khiêu dâmtrong tội ác của anh. "Nó diễn ra theo từng giai đoạn, dần dần", Bundy nói. "Trải nghiệm của tôi với... những loại sách báo khiêu dâm đề cập tới bạo lực tình dục ở một mức nào đó... là một khi đã nghiện... tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm những tài liệu kích thích hơn, đồi trụy hơn, nhiều hình ảnh hơn. Đến khi bạn chạm tới cái ngưỡng cuối cùng của các nội dung khiêu dâm... bạn sẽ tự hỏi liệu nếu thực sự biến chúng thành hành động thì có đem lại cảm giác vượt xa so với việc chỉ nhìn và đọc hay không."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Shapiro2005-344"><span>[</span>342<span>]</span></a> Anh cũng nói rằng bạo lực trên các phương tiện truyền thông, "đặc biệt là bạo lực tình dục", đã đẩy các cậu bé "vào con đường trở thành các bản sao của Ted Bundy."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Meyers-345"><span>[</span>343<span>]</span></a> Với FBI, anh đề xuất nên giám sát các phòng chiếu phim người lớn và theo dõi những khách hàng quen thuộc của họ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994319-12"><span>[</span>12<span>]</span></a> "Các người sắp giết tôi," Bundy nói, "và đó là cách các người bảo vệ xã hội khỏi bàn tay của tôi. Nhưng ngoài kia vẫn còn rất nhiều kẻ nghiện nội dung khiêu dâm, và các người không làm gì cả."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Meyers-345"><span>[</span>343<span>]</span></a>

Trong khi Nelson tin rằng những mối lo ngại của Bundy là thật tâm,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994319-12"><span>[</span>12<span>]</span></a> hầu hết các nhà viết tiểu sử,<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989320-346"><span>[</span>344<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009611-347"><span>[</span>345<span>]</span></a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKeppel2005401–02-348"><span>[</span>346<span>]</span></a> nhà nghiên cứu<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-349"><span>[</span>347<span>]</span></a> và nhà quan sát<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-Goldstein-350"><span>[</span>348<span>]</span></a> đều kết luận việc Bundy đột ngột lên án văn hóa phẩm khiêu dâm là một nỗ lực thao túng cuối cùng, hòng tìm đường đổ lỗi bằng cách phục vụ cho chương trình của Dobson, vốn là một người chỉ trích các nội dung khiêu dâm suốt nhiều năm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTENelson1994318-351"><span>[</span>349<span>]</span></a>Bundy bảo Dobson rằng các tạp chí trinh thám về "tội phạm có thật" đã "làm hỏng" anh ta và "thúc đẩy sự tưởng tượng... đến mức khiến anh dần trở thành một tên giết người hàng loạt." Thế nhưng trong một bức thư gửi cho Ann Rule vào năm 1977, Bundy lại viết, "Ai trên đời lại đọc những ấn phẩm này chứ?... Tôi chưa bao giờ mua một quyển tạp chí như vậy, và chắc là khoảng hai ba lần gì đó, tôi từng cầm thử một quyển."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009611–12-352"><span>[</span>350<span>]</span></a> Bundy từng chia sẻ với Michaud và Aynsworth vào năm 1980, và với Hagmaier vào đêm trước cuộc trò chuyện với Dobson, về việc nội dung khiêu dâm đóng vai trò không đáng kể trong quá trình anh chuyển mình thành kẻ giết người hàng loạt.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999340-353"><span>[</span>351<span>]</span></a> "Vấn đề ở đây không phải là nội dung khiêu dâm", Dekle viết. "Vấn đề ở chính Bundy kia."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEDekle2011219-354"><span>[</span>352<span>]</span></a> "Tôi cũng muốn tin rằng động cơ cho mối lo ngại của anh ta đến từ sự vị tha," Rule viết. "Nhưng tất cả những gì tôi có thể thấy trong cuốn băng của Dobson không gì hơn một trò thao túng tâm trí khác của Ted Bundy. Tác dụng của cuốn băng đó là một lần nữa đặt ra rằng trách nhiệm cho những tội ác mà Bundy gây ra không thuộc về anh ta, mà thuộc về chính chúng ta. "<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009611-347"><span>[</span>345<span>]</span></a>

Hagmaier và Bundy trong cuộc phỏng vấn tử tù cuối cùng trước ngày Bundy bị hành quyết, ngày 23 tháng 1 năm 1989
Cả Rule và Aynesworth đều lưu ý về việc Bundy lúc nào cũng đổ lỗi cho ngoại cảnh hoặc cho người khác. Dù đã thú nhận về 30 vụ giết người, Bundy vẫn không bao giờ thực sự nhận trách nhiệm cho bất cứ vụ nào trong số đó, ngay cả khi được trao cơ hội thoát án tử hình bằng việc nhận tội trong phiên tòa xử vụ Chi Omega, anh cũng không chịu khuất phục.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009603–04-355"><span>[</span>353<span>]</span></a> Thay vì nhận lỗi, Bundy đỗ lỗi cho rất nhiều nguyên nhân khác nhau từ bị ông ngoại bạo hành, thiếu vắng sự giáo dưỡng của cha ruột, bị che giấu nhân thân, rượu, truyền thông, cảnh sát (Bundy buộc tội họ ngụy tạo bằng chứng), xã hội nói chung, bạo lực trên truyền hình, cho tới các tạp chí tội phạm có thật và các nội dung khiêu dâm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989216–22,_250-356"><span>[</span>354<span>]</span></a> Bundy cho là những chương trình truyền hình mà anh xem trên các bộ loa đài ăn cắp, đã "tẩy não", khiến anh có hành vi trộm thẻ tín dụng.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTERule2009404-357"><span>[</span>355<span>]</span></a> Bundy thậm chí từng ít nhất một lần, cố gắng quy kết trách nhiệm cho các nạn nhân: "Anh từng biết những người... toát ra sự yếu mềm", anh viết trong lá thư gửi Kloepfer năm 1977. "Nét mặt của họ hiện lên dòng chữ 'Tôi sợ anh', cứ như đang mời gọi người khác tới hành hạ mình vậy... Chẳng phải họ đang khéo léo khuyến khích để được tổn thương bằng cách mong đợi điều đó sao?"<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEKendall1981167-358"><span>[</span>356<span>]</span></a>

Một điểm đáng kể trong suy nghĩ tràn ngập ảo tưởng của Bundy:

Bundy luôn ngạc nhiên khi có ai để ý rằng một trong những nạn nhân của mình đã mất tích, bởi vì anh ta tưởng tượng nước Mỹ là nơi mà tất cả mọi người đều vô hình ngoại trừ chính họ. Và Bundy luôn kinh ngạc khi người ta làm chứng rằng họ đã nhìn thấy anh ở những nơi buộc tội, bởi Bundy không nghĩ là mọi người lại để ý đến nhau.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEVon_Drehle1995288–289-359"><span>[</span>357<span>]</span></a>
Bundy phàn nàn với Lewis, "Tôi không hiểu sao các người cứ phải ra ngoài để tìm tôi". Lewis nói, "Anh ta thật sự không nhận thức được mức độ nghiêm trọng của những việc mình đã làm."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1999340-353"><span>[</span>351<span>]</span></a> Keppel thì viết, "Một kẻ giết người hàng loạt tự xây nên những bức tường vững chắc giữa bản thân và cảm giác tội lỗi, và những bức tường đó đôi khi không thể bị phá vỡ."<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ted_Bundy#cite_note-FOOTNOTEMichaudAynesworth1989xi-360"><span>[</span>358<span>]</span></a> Nelson đồng tình. "Mỗi lần buộc phải thú tội, đồng nghĩa với việc anh ta phải nhảy qua một cái rào cản dựng đứng mà anh đã tự xây nên từ rất lâu.
 

Trạng thái

♥ Lượt xem: 26
♥ Lượt phản hồi: 0

Back
Trên Bottom